fbpx
Life Style

Nuôi dạy con trẻ ngày càng vất vả với các phụ huynh

Không bắt buộc
Mô tả rõ nội dung bạn muốn liên hệ
1. Mong muốn duy nhất, lời khuyên duy nhất mình có cho bọn trẻ Việt Nam là chuẩn bị hành trang để đi ra khám phá thế giới và qua đó khám phá chính bản thân các bạn ấy. Trong lúc chuyện trò, bao giờ mình cũng nhắc đến mục tiêu duy nhất đáng theo đuổi là cảm giác hạnh phúc. Là đứa trẻ bỏ học hàng ngày đi nói tiếng Anh với khách du lịch hồi trung học, mình nghiễm nhiên không phải tín đồ của trường chuyên lớp chọn Việt Nam. Mình càng hỏi thì lại càng không hiểu mục đích của hệ thống trường chuyên lớp chọn là gì? Càng nghĩ mình lại càng tin rằng trường chuyên lớp chọn mang lại nhiều niềm vui cho phụ huynh hơn là cho các con vì nếu mục tiêu của trường chuyên lớp chọn là giúp các con đi ra thế giới được tốt hơn thì nó chỉ là một cách, và cũng không phải là cách ấn tượng gì lắm. Lợi ích của trường chuyên lớp chọn, giáo dục gà nòi, vỗ béo, nuôi nhồi là gì mình chưa biết, chỉ biết là hệ thống đó tạo ra nhiều cá nhân phát triển lệch trong sự hài hòa mà thế giới tiến bộ bên ngoài luôn hướng tới. Mình thích những bạn trẻ sớm tìm ra đam mê, sự quan tâm, sự tò mò nào đó và tự theo đuổi tìm hiểu những lĩnh vực họ quan tâm. May mắn cho các bạn đó có cha mẹ tự tin không chạy theo cuộc đua khoe con của nhà khác và cho con họ sự tự do theo đuổi đam mê của các cháu.
2. Nhiều lúc mình ước gì trong nền văn hóa của nước ta có những bài giảng có hệ thống kiến thức dạy người ta làm sao làm người yêu, làm chồng làm vợ, làm cha làm mẹ cho đúng cách. Thiếu vắng những bài học đó đa số chúng ta không biết cách làm cha mẹ làm chồng vợ sao cho tiến bộ. Chúng ta quát tháo mắng mỏ vợ chồng con cái giống như cách mà khi còn bé chúng ta bị đối xử hay quan sát thấy người lớn trong nhà hành xử. 
3. Mình có nhiều lúc nghĩ lại và bực bội với bố mẹ mình về những cách mà bố mẹ cư xử với mình hồi bé. Nếu mình có kêu ca, bố mẹ Việt Nam xuề xòa sẽ nói là bố mẹ có làm thế thì con mới có ngày hôm nay – trong khi trên thực tế mình biết là để có ngày hôm nay mình đã phải làm ngược hết những gì bố mẹ ép buộc. Mình nhớ có lần đã lớn 23-24 tuổi đi làm việc cho tổ chức lao động quốc tế ILO ở Bắc Kinh, đang đạp xe đạp từ văn phòng về nhà qua một ngã tư vừa đi vừa nghĩ về một lần nào đó bố mình mắng oan mình, xong ở giữa ngã tư mình nhảy xuống dắt xe đạp đi bộ luôn giữa dòng giao thông vừa đi vừa chảy nước mắt dàn giụa. Về sau này suy ngẫm nhiều về việc này mình nhận ra một điều là nếu mình muốn vượt qua những nỗi đau của quá khứ, ví dụ như kỷ niệm những lần bố mẹ mình quây quần hai bên cùng nện mình, những thứ lời lẽ cay đắng không thể nhắc ra ở đây, thì mình phải nhận thức được rằng bố mẹ mình dù lớn tuổi nhưng bên trong vẫn là những đứa trẻ bị tổn thương trong quá khứ tuổi thơ của chính họ. Hiểu được ra điều đó thì mình thoát ra được cái thế đối kháng với bố mẹ và chuyển sang chăm sóc, dỗ dành, vỗ về, bù đắp cho họ như tình thương mình chăm cho trẻ khác. Mình thấy cách đó là cách hiệu quả giúp mình có được quan hệ tốt hơn với bố mẹ, với bản thân, với các con mình, và với người đời nói chung. 
4. Cuộc đời mình tới giờ cũng vững tâm tự nhận là một cuộc đời hạnh phúc. Suy ngẫm về may mắn này mình cho rằng lý do chính là vì mình có được sự yêu thương của bạn bè, của người đời. Và lý do mình có được món quà lớn của cuộc sống đó chính là vì mình cũng dành tình yêu thương, quý mến, trân trọng cho tất cả những ai đến với đời mình. Không phải bây giờ lúc đã có chút thành công mình mới nói thế. Khi xưa ngay cả lúc nghèo khó đi lang thang thế giới, nhiều lúc mình chia sẻ những đồng tiền cuối với người không quen. Bao dung – hào phóng – biết ơn theo mình là những từ khóa quan trọng để có được hạnh phúc trong đời. Đây là những điều mình dạy cho con mình và con cái những ai gửi mình chăm hộ.
5. Mình muốn nói riêng và kỹ hơn về sự bao dung. Bao dung không chỉ là biết tha thứ cho lỗi sai của người khác, là kiên nhẫn với những lỗi lầm vô ý của họ mà bao dung còn là không bao giờ đóng vai quan tòa, áp đặt sự trừng phạt lên bất kỳ ai. Nếu thấy ai đó mắc lỗi vi phạm những nguyên tắc quý mến con người, có ai đó làm thiệt thòi gì đó cho mình về vật chất hay danh tiếng – mình chỉ bỏ đi chứ tuyệt nhiên không bao giờ ngẫm nghĩ tìm cách trừng phạt người ta, làm hại người ta. Mình thấy trong xã hội của chúng ta có một sự khủng hoảng về cái gọi là công lý khiến cho nhiều người tự cho mình vai trò quyết định vận mệnh của người khác. Mình không bao giờ dám chắc mình là người đúng hết nên nghĩ đến việc áp đặt tiêu chuẩn hành vi của mình lên người khác, bắt họ phải theo, nếu không theo thì phạt họ thì mình không làm được. Điều này đúng trong cả quan hệ của mình trong gia đình với vợ và con, và đúng với những quan hệ ngoài đời. Quan điểm của mình là nếu không làm gì có lợi cho người ta thì thôi chứ sao lại làm gì có hại cho người ta? Khi gặp những người ngạo nghễ, tấn công mình cách này hay cách khác mình càng ngày càng lành tính, trong lòng gần như không gợn chút bực giận nào.
6. Những đứa trẻ lớn lên trong sự bao dung, hào phóng, biết ơn chắc chắn sẽ thành người tốt, bạn tốt của bất kỳ ai. Điều đó ở trong mỗi con người là cái nền móng quan trọng nhất tới mức mà thiếu hết mọi thứ khác cũng không sao cả. Kiến thức, vị trí, thành đạt, tiền bạc, sự nổi tiếng vv chỉ là những thứ nhợt nhạt xây dựng trên cái nền móng tốt đẹp ở trên. Cái nền đó mà thiếu thì mọi thứ khác chỉ như xây lâu đài trên cát, sớm muộn cũng tan thành mây khói. Ví dụ có nhiều mọi người tự nghĩ ra được. 
7. Nuôi một đứa trẻ ngày hôm nay khó khăn hơn cha mẹ ngày xưa nuôi chúng ta lớn do lúc này các hệ giá trị đang tiến hóa, chuyển hóa mạnh mẽ do các nền văn hóa đang va chạm với nhau, đấu tranh với nhau, khiến cuộc chiến thế hệ, trình độ của chúng ta và con cái càng thêm nhiều tầng mâu thuẫn. Trong cuộc chiến đó, sống sót đã là một niềm vui, chứ đừng nói tới thành công. Trong cuộc chiến đó, nếu có thể làm đồng đội của các con thì tốt chứ cũng chẳng nên làm đối thủ làm gì. Cha mẹ cần là bạn với con, chia ngọt sẻ bùi, tôn trọng quý mến, bao dung tha thứ, bình đẳng tranh luận.
Hãy mang cho các con những gì tốt nhất chúng ta có trong lòng, những gì tốt nhất mà cha mẹ ta không cho ta – đó sẽ là cách tốt nhất để tăng tối đa xác suất các con thành người hạnh phúc và chúng ta có một tuổi già hạnh phúc bên các con, có các con trong đời gần gũi.
Nuôi dạy con trẻ ngày càng vất vả với các phụ huynh 1

Related Articles

Back to top button