fbpx
Life Style

Nhà có điều kiện thì nên rèn con thế nào để con không lười biếng ỷ lại

Không bắt buộc
Mô tả rõ nội dung bạn muốn liên hệ
Hôm nay là một ngày lịch sử, tôi cần phải lưu nhớ lại để sau này kể cho con cháu nghe. Chuyện hình thành từ những mảnh ghép, những câu chuyện vụn vặt nhưng có liên quan chặt chẽ đến nhau, quan hệ nguyên nhân – kết quả, kể cho mọi người tham khảo.
1. Vốn dĩ hai con tôi lớn lên chẳng thiếu thứ gì, ba mẹ luôn dành cho con những điều tốt nhất. Nhưng tôi sợ con mình có thái độ sống trên tiền, ngông nghênh cậy cha mẹ có điều kiện, ỉ lại không chịu phấn đấu, sống không có lý tưởng, nhiễm thói tiêu xài hoang phí,… Nói chung là có hàng tỉ lý do khiến cho hai vợ chồng thường xuyên phải giả vờ khó khăn vất vả kiếm tiền và tiêu tiền chắt bóp tính toán trước mặt các con (dù nhiều khi cũng không hẳn là như thế). Cũng có khi các con nói ra mồm rằng “ba mẹ đầy tiền, không phải trong ví, mà là trong tài khoản”, nhưng nhìn chung thì chúng cũng bán tín bán nghi chứ không dám khẳng định 100% về việc ba mẹ chúng “có tiền”. 
2. Khi tôi sinh cháu thứ 3, chồng tôi lên phương án thuê giúp việc. Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng thì tôi không đồng ý. Tôi nói: “Một đứa lớp 5, một đứa lớp 4, nếu trong vòng 3 năm đợi em bé đủ tuổi đi mẫu giáo mà mình tước mất của 2 đứa cơ hội để học làm việc nhà, thì sau này không dạy được. Con cần phải học kỹ năng làm việc nhà, để biết phụ giúp người khác, biết thể hiện tình thương, biết phục vụ bản thân và gia đình, lớn lên còn biết chăm sóc vợ chồng con cái, biết làm việc nhóm, biết sắp xếp thời gian,… nói chung học có thể không giỏi nhưng phải biết làm việc nhà và không được ngại làm việc nhà. Muốn vậy thì phải qua rèn luyện.” Từ đó, khi em bé dứoi 1 tuổi, bà ngoại hay đến giúp trông con cho tôi và làm việc nhà. Còn khi bà về, thì tôi phân việc nhà rửa bát, đổ rác, gấp quần áo, phơi quần áo cho 2 đứa mỗi ngày theo lịch cố định. Chất lượng công việc tất nhiên không thể như người lớn, có nhiều khi phải làm lại, hoặc ra hướng dẫn làm lại, nhưng nhìn chung là nếu cầu toàn thì chắc mình phải làm từ A đến Z chứ sao nữa, nên cứ phải cười trừ ngậm bồ hòn đôi khi. 
3. Em bé năm nay sinh nhật 3 tuổi. Anh chị người lớp 8 kẻ lớp 7. Cái tuổi dậy thì ẩm ương không mê nổi, như ở mọi nhà khác. Con gái thứ 2 có khá hơn. Con trai đầu mê game, học kém, không thích học, hay cãi mẹ, nói hỗn với mẹ quá nhiều lần, có tính chây lười, ỉ lại, rừa việc cho người khác, làm ăn tắc trách, ít có ý thức tạo niềm tin cho người khác. Đây là nguồn cơn của những cơn stress trong tôi.   Lòng tự dặn lòng nhiều lần là rồi sẽ đến lúc qua thôi. Nhiều người nói con qua lớp 8-9 là sẽ tự nhiên thay đổi, sẽ ổn cả. Nhưng tôi cũng nhiều lần suy nghĩ là khả năng ngày đó không bao giờ tới. Nhiều khi nhìn con lớn lên cao lộc ngộc mà đầu óc không hơn đứa con nít là mấy, không trưởng thành, không thương mẹ, không hiểu được những lời khuyên của mẹ, không hợp tác với mẹ trong học hành, trong lao động, trong tu dưỡng rèn luyện đạo đức…mà ứa nước mắt, chưa nói đến chuyện con nhà người ta, xung quanh con bạn bè đồng nghiệp, học hành giỏi giang, sống tình cảm. Chỉ dám nhìn con mình mà ngấm ngầm gặm nhấm suy nghĩ “không lẽ con mình lại vứt?”.
4. Con trai và con gái đều bị cận, và 2 năm học online làm các con tăng số rất nhanh, cộng với việc hay làm hỏng kính một cách rất vô lý (đi ngủ không bỏ kính nên nằm đè lên, em út đập rơi xuống đất, ngủ tháo kính cho xuống gầm giường đến khi dậy thì vô tình dẫm lên…), nên lần gần đây nhất là cách đây 1 tháng, khi hai con đều thông báo gọng kính bị hỏng tôi đều yêu cầu tự xoay sở dùng băng dính và keo tự khắc phục, vì “mẹ không có nhiều tiền như lúc trước nữa rồi, không thể mua kính mới được nữa”. Nằn nì mãi tôi cũng không đồng ý, cuối cùng thì bọn chúng cũng phải tự khắc phục đeo tạm. Đã lâu, chúng đã quen với việc đeo những chiếc kính gọng lởm khởm như vậy, khó chịu lắm, tôi biết, nhưng tôi có mục đích muốn cho chúng phải thay đổi. 
5. Đôi dép thằng anh đi có 2 quai bị đứt 1 quai, đi được nhưng trông hơi rách nát tí,  khoảng 1 tuần, nó nói mình mua mà bận quá quên mất mãi chưa mua, thành ra nó đi ra ngoài cứ đi như đúng rồi. Thỉnh thoảng nhắc mẹ mà mẹ cứ ừ rồi lại quên. Tuần trước đi chơi bờ hồ nó bảo mua ở phố cổ mà mẹ lại ko mang tiền, nên mẹ bảo thôi về Thanh Xuân mẹ mua cho, cuối cùng cũng quên. Lên Thượng Đình gặp đôi dép giống hệt đôi đang đi mà giá đắt gấp gần 2 lần mẹ lại bảo thôi ở đây bán đắt quá mình quay về mua chỗ lúc trước. Tóm lại là nó cứ thấy mẹ khó khăn chưa mua dép được, chắc cũng động lòng ghê lắm mà không dám nói. 
6. Tuổi dậy thì ẩm ương làm cho thằng anh luôn tìm cách từ chối những chuyến đi chơi chung với mẹ và các em vào cuối tuần. Trong 3 tháng gần đây, lần nào rủ nó đi nó cũng tìm cớ thoái thác để không đi, rồi sau khi nói nặng nói nhẹ, thuyết phục, hứa nọ kia các kiểu mới miễn cưỡng đi. Khi đi cứ có gì ko hài lòng là càu nhàu, cằm rằm mẹ. Mẹ bao lần phải nín nhịn niệm thần chú “không được cáu, không được quát, không được đánh”. 
7. Thứ 7, ngày 16/4, hôm qua. Con gái đề nghị “Mai chủ nhật chúng ta phải đi chơi thôi mẹ ạ”. Theo thói quen, mẹ hỏi lại con gái “con có thành tích gì để được đi chơi không nhỉ?”. Con bảo “con có…”, rồi liệt kê các kiểu. 
Con trai sau một hồi cũng hỏi “Mai mình đi đâu hả mẹ?”. Vì đã lâu mới được nghe con hỏi đi chơi, nên mẹ lập tức hỏi “con thích đi đâu?”. 
Nửa tiếng sau con gái nhăn nhó “Con thấy rõ là mẹ thiên vị. Con thì mẹ đòi phải có thành tích mới cho đi chơi. Còn anh Mickey thì hỏi cái mẹ chả cần thành tích gì, hỏi đi đâu luôn”. 
Tôi đã phải giải thích, tóm lại là “Anh ấy tự đề xuất tham gia vào hoạt động của gia đinh đã là một sự tiến bộ rồi, con cần phải tuyên dương”.
8. Buổi sáng nay chủ nhật, ba cho cả nhà đi lên nhà bác V bạn ba ở Royal City chơi. Buổi trưa vợ bác mua đồ về nấu ăn, mẹ bảo 2 con ra phối hợp làm bếp. Các con vui vẻ hợp tác, nhanh nhẹn làm khá nhiều việc. Ăn xong ba bảo các con dọn dẹp rửa bát, các con cũng chẳng nề hà. Các con nhận được mưa lời khen ngợi động viên của mấy bác, làm mẹ cũng được thơm lây. Hai anh chị nhà bác mải học hoặc làm gì đó, từ lúc mẹ nấu ăn đến khi ra ăn rồi dọn mâm, anh chị đều chưa giúp được, nên hai con thấy vui lắm, vì ít nhất con chưa giỏi nhưng con biết giúp mẹ. 
9. Từ Royal City về, mẹ chủ động cho hai con đi thay gọng kính. Hai cặp mắt kính không phải thay, gọng kính mỗi đứa hết gần 700k. Tôi nhẹ nhàng nhắc con lần này con cần lưu ý,  những chiếc gọng cuối cùng của loại này đã hết sạch, gẫy nữa là phải mua lại cả mắt, loại nặng độ là phải đặt 3 -4 tuần mới có, tổng sẽ lên đến gần 2tr/ chiếc kính cận, mẹ ko thể chi tiền kiểu đó được đâu. 
Anh con giai vừa vui mừng vì ko cần đòi hỏi mẹ vẫn quan tâm và mua cho kính mới, vừa có vẻ cảm động lắm. 
10. Đến cửa hàng dép, mẹ chọn cho 3 đôi xăng đan Bitis loại xịn, giá còn cao gấp 1,5 lần đôi dép ở Thượng Đình, bảo con chọn lấy 1 và con vô cùng ưng ý với đôi đắt nhất. Trong khi đó con gái chỉ chọn mua đôi dép lê 100k, bằng một phần mấy đôi dép của anh. Lần thứ hai mẹ trông anh rât vui vẻ và mắt rưng rưng cảm động. Anh còn dè dặt nói “mẹ mua cho con đôi dép lê nữa”, nhưng mẹ vừa định hỏi lại là “con mua dép quai hậu để đi học, và con cũng bảo con đi giày thể thao nữa, sao lại còn mua dép lê” thì chưa nói hết câu anh đã bảo “ah thôi thôi mẹ ạ, thôi không cần đâu”. Mẹ bảo “thôi con cứ mua đi, mẹ mua cho con”, thì con lại kiên quyết “Không không con không cần nữa, mẹ đừng mua nữa”. Nói thế nào cũng không chịu.
11. Ba mẹ con ra về, trên đường đi líu lo kể chuyện. Mẹ chỉ 2 ngôi biệt thự lộng lẫy bên đường, nói “Các con có thích những ngôi nhà đẹp đẽ như vậy không?” “Có chứ”. “ Những ngôi nhà như vậy chỉ được xây bởi những con người tự bản thân vượt lên, tự học , tự làm việc, khao khát kiếm tiền, làm giàu,  không có cha mẹ nào nhắc họ học đi, làm đi, kiếm tiền đi…”, mẹ nói vậy. 
Đi qua ngã 3, mẹ kiên quyết không rẽ vào chỗ chưa được rẽ để đi ngược một đoạn, mà phải tiến lên tiếp, quay đầu, và đi ngược lại một đoạn mới rẽ vào phố, và mẹ hỏi “đố 2 con biết, mẹ con ta đã không vi phạm vừa nãy nhưng vẫn sai điều gì?”. Con giai nói, “không mũ bảo hiểm”. Mẹ bảo “còn nữa”. Con bảo “chở 3 người”. “Đúng rồi!”. Em Thỏ bảo, “thôi nếu có công an bắt mẹ cứ bảo con là mới học lớp 1”. Mẹ pha trò “mẹ sẽ bảo con gái tôi nó mới học mâu giáo lớn 5 tuổi, chẳng qua nó bị béo phì bẩm sinh”. Ba mẹ con cười vang đường. Chẳng qua lúc bắt đầu đi mua dép là định đi vào chợ làng để mua, nhưng sau không có thành ra mới phải đi ra phố lớn, nên mới ra nông nỗi ấy, nghĩ lại mẹ vẫn thấy mẹ sai, con có thể sẽ trách mẹ vì tạo gương xấu cho con. 
12. Về đến nhà là 5h, mẹ quét dọn sân vườn. Con trai hôm nay ra cầm vòi xịt nước cho mẹ, ko cần nhắc, không phải giục. Mẹ thấy hơi lạ lạ, nhưng mà không hỏi con gì. 
Mẹ ra chợ mua đồ ăn, về để những túi rau củ đầy sân. Con trai chạy xuống nhanh nhẹn mang đi cất không một lời vùng vằng trách móc,  ngúng nguẩy. Bình thường là tìm cách thoái thác, rồi câu giờ, rồi so bì với em, nói chung là đến bao giờ mẹ tăng xông nói dằn dỗi hoặc cáu gắt loạn nhà thì mới miễn cưỡng làm, vừa làm vừa làu bàu. Hôm nay thì ngoan như cún. Mẹ thấy lạ lần 2, nhưng cũng ko hỏi gì. 
13. Mẹ gọi mấy anh em vào cùng làm cơm với mẹ. Mỗi người một việc thoắt cái đã gần xong. Nhân lúc có mình con giai với mẹ trong bếp, ảnh thỏ thẻ :”Mẹ, hôm nay lúc mua dép xong, trên đường về con thấy trời âm u tối, bỗng nhiên trong đầu con chợt nghĩ Mẹ mình đã 40 mấy tuổi rồi, chẳng mấy nữa sẽ như bà ngoại, sẽ già lắm, rồi sẽ mất đi. Lúc ấy thì buồn lắm, chẳng có ai lo cho mình như ngày hôm nay nữa. Nên khi con về đến nhà, con đã lên phòng, con xếp lại sách vở, dọn phòng thật sạch, không cần mẹ phải nhắc. Từ bây giờ con sẽ không cãi mẹ, không thể hiện thái độ mỗi khi mẹ bảo con làm gì nữa. Nãy giờ mẹ có thấy con làm như vậy không?” Ôi con tôi, nó nói những câu nói này, còn hơn nó mang sơn hào hải vị cho tôi ăn, hơn tất cả những niềm vui bấy lâu tôi cóp nhặt. Trong lòng tôi như muôn ngàn hoa nở, trào dâng lên một niềm xúc động, muốn ôm lấy nó mà sợ nó xấu hổ lại thôi. “Tốt quá, mẹ thấy con đã bắt đầu trưởng thành, biết thương yêu mẹ rồi. Mẹ vui quá”. Nước mắt ầng ậng trong mắt, nhìn con mà chỉ chực trào ra.
14. Em Thỏ nghe mẹ kể cho Phương nghe, liền ton ton kể cho ba nghe. Ba hỏi “thật á, nói phét”. Anh lại chạy vào bếp hỏi mẹ “con nói thế chắc chẳng có ai tin đâu mẹ nhỉ”. “Uh con cần phải chứng minh qua thời gian”. “Nếu con đã ngoan rồi mà con vẫn học dốt thì sao?”. “Thì mẹ vẫn yêu con như thế. Có rât nhiều đứa trẻ học dốt mà vẫn ngoan, còn có những đứa trẻ học giỏi những vẫn không ngoan, con cần biết rằng dù con ra sao mẹ vẫn yêu con bình thường”. Trong giọng nói của mẹ còn rưng rưng niềm xúc động. 
15. Quả thật, từ lúc đi mua dép về tới tận đêm, tôi chưa từng nghe con giai tôi cãi cọ, phản ứng lại tôi trong bất kỳ việc gì. Ảnh hợp tác với tôi trong mọi việc tôi nhờ. Tôi cầu mong một phép màu xuất hiện, đó là những lời con giai tôi nói ra sẽ luôn là sự thật, và những ý nghĩ hiếu nghĩa thiện lương sẽ theo con suốt cuộc đời. 
16. Tôi chưa bao giờ dám tin tôi là người biết dạy con. Lúc nào tôi cũng như một kẻ vừa đi vừa dò đường. Mọi việc đều làm theo cảm tính, cũng chưa biết đúng sai. Chỉ hi vọng trong vô vàn lần sai sẽ có vài lần đúng, và sẽ được nhìn con lớn lên là con người có trách nhiệm, biết yêu thương và chia sẻ. Nhưng tôi biết rằng, đó là một hành trình dài, quá nhiều thử thách. Đôi khi bàn chân rớm máu,đau buốt, mong lắm có đôi lúc được bước trên hoa hồng, kết bằng yêu thương và hiếu thảo. 
Cha mẹ có con lớp 8-9, hãy kiên nhẫn chút thôi, tôi tin rằng chúng đều sẽ ổn, nếu như chúng ta cứ quan tâm và tôn trọng chúng đúng cách. 
17.4.2022
Hoàng Lan
Nhà có điều kiện thì nên rèn con thế nào để con không lười biếng ỷ lại 1

Related Articles

Back to top button