fbpx
Life Style

Khi các bà mẹ nghiện chia sẻ về con đi đâu cũng thấy

Không bắt buộc
Mô tả rõ nội dung bạn muốn liên hệ
HẬU QUẢ CỦA VIỆC ÁP ĐẶT
Tôi là một bà mẹ nghiêm khắc, sinh ra trong một gia đình nghèo có ông nội dữ đòn, mẹ tôi nể bố chồng, chiều chồng, chỉ đảm bảo con bà không bị ăn đói mặc rách. Bố tôi đi lao động xuất khẩu 7 năm, đến năm tôi học lớp 9 mới về nước với hai bàn tay trắng.
Tôi đã trải qua thời thơ ấu đầy rẫy sợ hãi, cô đơn, bất lực. Vì thế, trong thâm tâm tôi muốn gia đình tôi là nơi không có sợ hãi, là nơi mà cả nhà muốn thuộc về.
Tuy nhiên, tôi cũng áp đặt nhiều “điều tốt” cho các con tôi. Con cần phải hiểu bài, vì nhiều lợi ích a b c,… Con có năng khiếu toán thì con nên đi học toán chuyên sâu. Con kém tiếng Anh thì có cô này dạy hay lắm. Con kém Văn thì có cô kia dạy được khen nhiều.
Và tất nhiên, con sẽ học theo “hướng dẫn” của mẹ, có lẽ vì thấy mẹ nói việc đó là cần thiết, hoặc là vì con muốn mẹ hài lòng.
Ngoài việc học, các con tôi cũng được yêu cầu làm việc nhà. Các con biết nấu cơm, nấu thức ăn, quét nhà, lau nhà, dọn bát, rửa bát, giặt quần áo, phơi quần áo, là quần áo.
Tôi hài lòng. Hài lòng vì gia đình êm ấm, các con ngoan, nghe lời, học hành tấn tới, giỏi giang.
Khi con lớn tôi (2006) học lớp 6, tôi bắt đầu thấy việc học của con có vấn đề khi con học theo dạng, gặp bài dạng lạ, con bảo “Dạng này con chưa gặp bao giờ nên con không biết làm”.
Bạn 2010 được cho tự học từ lớp 1 thì năm lớp 3 bắt đầu có dấu hiệu cận thị do bạn ngồi cắm mặt xuống bàn, lưng hơi có dấu hiệu gù.
Tuy nhiên tôi không thấy mẹ cần chỉnh sửa, mà tôi thấy “Con phải sửa”. Với bạn 2010: “Con phải ngồi thẳng lưng lên, nhìn vở xa ra, khi con ngồi học phải bật đèn bàn lên.” Với bạn 2006: “Con phải học hiểu chứ! Sao lại học kiểu thuộc theo dạng thế này?!” Rồi tôi ra sức giao bài và chữa bài cho bạn lớn, nhắc nhở bạn bé ngồi đúng tư thế, chú ý bật đèn đủ ánh sáng.
1. Con gái lớn không học bài trước khi thi vào 10 một tháng
Tôi cứ tiếp tục làm mẹ như thế. Cho đến khi con gái lớn của tôi chuẩn bị thi vào 10. Tháng 4 năm 2021, cô chủ nhiệm (dạy Toán) và cô văn liên tục gọi điện cho tôi (3, 4 lần/ tuần) vì con gái tôi không chép bài trong giờ học, không làm bài học ở nhà. Các cô rất lo lắng vì “sắp thi đến nơi rồi”.
Tôi về nhắc nhở, mắng mỏ, dọa nạt đủ kiểu mà con cứ trơ ra. Trong giờ học online, con bật zoom lên rồi ngồi chơi game. Máy tính không đặt mật khẩu thì con lén lút xuống chơi đến sáng rồi hôm sau ngủ bù. Con đăng ký thi chuyên mà thời gian con học 5 môn thi được 2h/ ngày. Cả nhà bế tắc!
2. Con trai không học bài, không làm bài tập về nhà từ đầu năm học lớp 6 đến giữa học kỳ 2
Thật ra từ nhỏ, con đã bị sống trong cái bóng giỏi giang của bà chị ruột. Con học trong các trường mà chị từng học. Cách nhau 4 tuổi, các cô gọi con là “Em của chị” chứ không phải tên con. Con nhút nhát, đi học bị bắt nạt mà không kể với ai, có lẽ vì mẹ cứ nhai nhải “Các vấn đề ở trường con phải tự xử lý”. Lên lớp 4, con bắt đầu có dấu hiệu mất ngủ kéo dài, một đêm con chỉ ngủ từ 2h sáng đến 4h sáng. Con mất ngủ hơn 3 tháng mẹ mới biết và không có cách giúp con cải thiện hiệu quả. Con bắt đầu nói ra miệng những lời nói tự ti cực độ như: “Con là kẻ bất tài vô dụng.”, “Con sống trên đời này chả làm gì!”, “Con thấy cái chết đơn giản lắm!” Lúc nào con cũng trong tình trạng ủ rũ, mệt mỏi.
Từ lớp 5 con đã có dấu hiệu chép bài không đầy đủ. Vở ghi bài của con lẫn lộn nhiều môn. Tuy nhiên kết quả học tập của con toàn 9, và con đủ điểm vào lớp chọn nên mẹ không thấy có vấn đề gì. Mẹ nghĩ: “Con trai ẩu chút không sao.”
Lớp 6, do ảnh hưởng của covid, con học online. Con hoàn toàn không chép bài và làm bài tập kiểu đối phó. Đến giờ học, con ngồi chống tay lên má ngồi nghe giảng. Nói đủ kiểu, dọa nạt đủ kiểu mà con cứ trơ ra. Nhiều lúc tôi muốn buông tay, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy thương con. “Mình còn không dạy được con thì chờ ai dạy con?” nên tôi lại gồng mình lên để tiếp tục.
3. Tôi đã xử lý thế nào với trường hợp con gái lớn?
Tôi ngồi lại với con và nhận lỗi với con rằng tôi đã áp đặt con. Tôi xin lỗi con. Sau đó tôi hỏi con tại sao con học sút? Con nói rằng do con mải chơi game.
Tôi nói với con: “Mẹ sẽ hỗ trợ con quản lý máy tính nhé? Con sẽ được dùng máy đến 22h. Và mẹ mong là con cố gắng học để thi vào 10 có kết quả tốt nhất!”
Và con đã trượt hết các trường chuyên (điểm chuyên rất thấp), nhưng đỗ hết các trường thường với điểm khá cao (tổng 51.25/60 điểm, với Toán 10, Anh 10).
. Kết luận:
Hy vọng bố mẹ đừng áp đặt ý muốn của mình vào con, cho dù là “vì tốt cho con”. Con là một cá nhân độc lập, con có suy nghĩ và cần có động lực của chính mình, để được ước mơ, được phấn đấu vì ước mơ đó, và sẵn sàng vượt qua khó khăn vất vả, biết rút kinh nghiệm từ thất bại để đến được thành công.
P/S: mỗi “lỗi lầm” của con, hy vọng bố mẹ xem lại mình để tìm động cơ của con, đừng đổ lỗi cho con hay do “con chơi với bạn xấu”.
Khi các bà mẹ nghiện chia sẻ về con đi đâu cũng thấy 1

Related Articles

Back to top button